Giới thiệu tour Lịch trình tour Giá và điều khoản

CHINH PHỤC FANXIPAN NÓC NHÀ CỦA ĐÔNG DƯƠNG

Mỗi người trong chúng ta ai cũng có riêng cho mình nỗi sợ hãi riêng, có người sợ độ cao, có người sợ bóng tối, sợ nước, có người còn sợ cả đám đông.

Vậy bạn làm gì để khắc phục nỗi sợ hãi đó ? Trốn tránh, cách nó xa nhất có thể ?

Không ! Cách tốt nhất để chống lại nỗi sợ hãi là đương đầu với chúng, bạn phải vượt qua chính bản thân mình trước đã !

Và còn cách nào hiệu quả hơn, là một chuyến đi du lịch mạo hiểm để đương đầu với nỗi sợ của bản thân và khẳng định được bản thân trước thiên nhiên rộng lớn.

Leo Fansipan,Ước vọng lên đến điểm cao nhất Tổ Quốc có lẽ là ước vọng của rất nhiều người, dù rằng, chúng ta đã đặt chân đến nhiều nơi của đất nước, từ núi cao đến biển cả, rừng sâu đến đảo xa. Vẫn mây trời ấy, núi non ấy và những con người ấy, nhưng nhìn từ nơi này, dường như vạn vật đều tươi đẹp hẳn lên, rộng lớn và mênh mang hơn.

Phút thiêng liêng trên nóc nhà tổ quốc như kéo dài mãi để rồi mai đây trên mỗi nẻo đường đời, mỗi thành viên sẽ không quên được cảm giác một lần sánh vai cùng mây trời.

CẢM NHẬN CỦA DU KHÁCH :

Tôi theo đoàn lên xe tới Trạm Tôn khi ánh nắng dịu nhẹ đã bắt đầu trải đều con đường Sapa, xua tan sương mù ảm đạm, lạnh lẽo.

Đến nơi, chúng tôi gặp những “hướng dẫn viên” người Mông. Họ gồm cả nam lẫn nữ, vác đồ, lều trại, thức ăn… Trông vóc dáng ai cũng nhỏ mà trên lưng đều mang hơn chục cân hành lí.

Lần đầu tiên vào rừng, mà lại là vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn, những cây cổ thụ nối tiếp nhau, nhiều loài cỏ lạ tôi chưa từng nhìn thấy. Tiếng chim hót râm ran, tiếng lá cây khô bước chân ai dẫm nhẹ, tiếng suối chảy róc rách văng vẳng, dốc nối dốc, đá tiếp đá, suối quanh co uốn lượn,… đó là màn dạo đầu cho con đường đầy cheo leo phía trước đang đợi người đi chinh phục.

Nghỉ trưa ở độ cao 2.200m

Sau một hành trình leo khá mệt, chúng tôi nghỉ trưa ở độ cao 2.200m, trên những chiếc lều được dựng sẵn cho các đoàn leo núi. Sau khi ăn món xôi để hồi sức, chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Hành trình lần này khó khăn hơn hồi sáng rất nhiều. Hết con dốc này lại tới con dốc khác, hết đá tảng này lại tới đá tảng khác, có những đoạn nơi tôi bám vào chỉ là những cành lá mỏng manh. Những hơi thở gấp gáp dồn dập đầy mệt mỏi, hòa vào tiếng gió rít thổi qua mang mây mù bay buốt lạnh. Vất vả, mệt mỏi thật đấy nhưng chúng tôi luôn đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau, và không gian luôn tràn ngập tiếng cười.

Hạnh phúc nhất là khi mây mù bay đi để lộ những triền núi ngập tràn màu xanh, những thung lũng hiện lên dưới ánh nắng mặt trời, hay khoảng sáng tối của núi rừng đan xen nhau như một kiệt tác của tạo hóa.

Nghỉ tối ở độ cao 2.800m Tối đến chúng tôi nghỉ trên những chiếc lều do người dân tộc dựng. Sau bữa cơm với món gà được nướng sẵn từ sáng, chúng tôi quyết định nhanh chóng đi ngủ vì đã quá mệt. Đây là lần đầu tiền tôi ngủ trong lều mà lại giữa núi rừng Tây Bắc và không điện nước. Lúc này thì thuốc và dầu gió được sử dụng tối đa, một số người trong đoàn đã có biểu hiện sốt do leo núi quá sức lại gặp gió Bắc lạnh. Tối đó lại đúng đợt gió mùa, nhiệt độ về đêm cgiảm xuống âm độ, hơi lạnh buốt thấm dần vào da thịt.

Nửa đêm khoảng hơn 2h sáng thì mưa về. Cả lều hoảng hốt nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị chạy mưa. Cũng may mà chỉ mưa chút rồi lại tạnh, cứ thế tiếp diễn mấy lần. Mưa lất phất hất vào lều vàng kéo nhiệt độ giảm xuống lạnh đến tê tái. Khoảng 4h30 thì cả đoàn dậy, tôi ra khỏi lều mà cảm giác như ở Nam Cực, nước uống trong balô thậm chí còn lạnh hơn nước đá. Sương và mưa đêm làm ướt sũng lều và mặt đất. Tôi lo sợ đường đi sẽ trơn trượt, thế nhưng khi ngước mặt lên, nhìn bầu trời đầy sao, những ánh sao không thể rõ ràng và sắc nét hơn thế, khiến mọi lo lắng trong tôi tan biến hết. Giờ tôi đã hiểu thế nào là “Đầu súng trăng treo”.

Chinh phục đỉnh Fansipan

Sau khi ăn sáng vội vàng với gói mì tôm, chúng tôi bắt đầu lên đường chinh phục đỉnh Fansipan khi trời vẫn còn tối đen trong khoảng không gian bao la vô tận. Một bên là vực, một bên là vách núi, âm u, tĩnh mịch, chỉ vang lên nhè nhẹ tiếng bước chân của đoàn leo núi. Ánh sáng đèn pin, điện thoại le lói dẫn lối chúng tôi đi. Khoảng hơn 6h thì ánh sáng mặt trời bắt đầu le lói. Chúng tôi vẫn mải miết bước đi trên bùn lầy, đá tảng, những con dốc cheo leo nối tiếp nhau. Đoạn đường này cũng là đoạn khó khăn, thử thách ý chí con người nhất. Cơn mưa đêm làm mọi thứ trở nên ẩm ướt, trơn trượt, gió Bắc rít lên từng hồi.

Sương mù che chắn làm chúng tôi không ngắm được nhiều cảnh, nhưng mỗi khi sương bay dần, những vách đá dựng đứng sừng sững hiên ngang dần hiện ra. Cảnh vật lúc ấy hùng vĩ khó tả thành lời. Leo mãi, leo mãi rồi cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi mà hạnh phúc được vỡ òa. Mọi người ôm chầm lấy nhau, mở sâm panh mang sẵn ăn mừng. Chụp ảnh, lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ này là điều chúng tôi không quên làm.

Từ đỉnh Phansipan nhìn xuống chỉ nhìn thấy một màu trắng của mù dày đặc che chắn vực thẳm. Nhưng mỗi khi mù bay nhè nhẹ qua là để lộ những đỉnh núi nối tiếp nhau hiện lên, mây trời lúc ấy cũng đến gần hơn bao giờ hết, cảm giác khi ấy là hạnh phúc tuyệt vời đến vô tận.

Bài viết liên quan
» CHINH PHỤC FANXIPAN NÓC NHÀ CỦA ĐÔNG DƯƠNG » CHÈO KAYAK TRÊN VỊNH HẠ LONG » HUYỀN BÍ MADAGUI » KHÁM PHÁ DU LỊCH MẠO HIỂM TẠI HÒA PHÚ THÀNH » HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ BÍ ẨN HANG HUYỆN